Vào facebook của bạn trai, cô gái bất ngờ khi biết mình bị mọc sừng, yêu 4 năm cuối cùng cũng chỉ là em gái

    Kết thúc một mối tình có thể là 'ngôi nhà và những đứa trẻ' nhưng thứ mà cô gái này nhận được sau mối tình đầu kéo dài 4 năm vỏn vẹn chỉ là 2 chữ em gái.

    Mới đây, một cô gái chia sẻ trên trang NEU Confessions về mối tình đầu của chính mình. Cô và bạn trai yêu nhau 4 năm từ thời sinh viên, khi mới lên Hà Nội học. Mặc dù khó khăn, túng thiếu nhưng cả hai luôn quan tâm và chia sẻ buồn vui cùng nhau.

    Khi ra trường và đi làm, người yêu cô lại bắt đầu thay đổi và dần dần lạnh nhạt với cô, cả tuần chỉ gặp nhau một lần dù cả hai sống gần nhau, nhưng cô vẫn tuyệt đối tin tưởng anh. Cho tới một hôm khi cả hai cùng nhau đi xem phim về, chẳng hiểu “ma xui quỷ khiến” thế nào cô lại vào facebook của người yêu và đây cũng là lúc cô phát hiện ra sự thật đau đớn.

    Thì ra bạn trai cô đang hẹn hò với một cô gái khác do gia đình giới thiệu, gia đình cô gái này có điều kiện, đã mua chung cư cho cô ở Hà Nội. Họ hẹn hò được 2 tháng, mỗi tuần đi chơi với nhau 2-3 lần và điều khiến cô đau lòng hơn cả là anh ta lại đưa người yêu mới tới những điểm anh từng đưa cô đi.

    Khi hẹn gặp bạn trai để hỏi rõ mọi chuyện thì anh ta không hề phủ nhận và nói lời chia tay với cô. Theo lời anh, nếu cô và anh lấy nhau chắc chắn cuộc sống sẽ rất khó khăn, không biết bao giờ mới mua được nhà ở Hà Nội.

    Mặc dù năn nỉ, ỉ ôi bạn trai quay lại, khuyên anh tin tưởng vào tương lai nhưng tất cả đều vô ích. Đáp trả lời nói của cô, anh chỉ nói “coi mình là em gái”.  

    Một năm sau đó, người yêu cũ của cô cũng kết hôn với cô gái kia, vết thương lòng của cô cũng dần lành lại. Tuy nhiên, điều cô gái muốn chia sẻ nhất không phải là “cặp sừng” cô bị cắm trên đầu mà là những gì cô có sau khi chia tay.

    Sau mối tình đầu 4 năm, cô gái cảm thấy chín chắn, trưởng thành hơn rất nhiều, tự do làm chủ cuộc sống của chính mình. Đặc biệt, cô cảm thấy có thể tự mua được nhà ở Hà Nội, không quá khó khăn như những gì người yêu cũ của cô nghĩ lúc trước.

    Nói thật trước kia anh cứ nghĩ mua đươc cái chung cư Hà Nội là to tát, anh nghĩ rằng 2 đứa ở quê đi làm mua được nhà rất khó. Từng ấy năm ra trường mình chẳng thấy gì là quá khó nếu ta muốn và quyết tâm. Tự mình cũng có thể mua được nhà cho mình (tất nhiên cũng phải vay chút ít). Nên chưa trải qua, chưa trải nghiệm thì đừng từ bỏ vì nghĩ khó khăn nhé các bạn!”, cô gái viết.

    Bài viết đăng tải chưa lâu đã thu hút gần 3 nghìn lượt thích cùng hàng nghìn lượt bình luận. Đa số mọi người đều công nhận rằng sau một lần vấp ngã trong tình yêu, con người sẽ trưởng thành và chín chắn hơn. Một số khác lại không ngừng mắng chửi chàng trai kia là kẻ không có chí hướng, ngại khó ngại khổ,...

    Bạn N.T.V.H chia sẻ: “Có những người dạy chúng ta trưởng thành nhưng không xứng đáng được cảm ơn”. Bạn B.Q.D viết: “Qua 1 lần đau, ta càng trưởng thành hơn. Khi lo được cho bản thân tốt đẹp thì những thứ ngoài kia dường như là phù du vậy”.

    Dưới đây là nguyên văn câu chuyện:

    Sau chia tay...

    Mình học NEU K5x. Mình có yêu một anh học xây dựng. Hồi đó mới lên Hà Nội, cũng do quen biết nên bọn mình quen và yêu nhau. Ngày đó yêu mình vô cùng tin tưởng anh, chưa bao giờ nghi ngờ hay quản lý gì cả. 2 đứa cùng ở quê ra Hà Nội học nên cũng không có điều kiện nhiều.

    Những buổi hẹn hò chỉ đơn giản nắm tay nhau đi bộ, ăn những món ven đường khu kinh tế, đạp xe vòng vèo khu phố cổ, buổi chiều tối hay hẹn nhau đi đánh cầu lông hay chạy bộ ở công viên Thống Nhất. Yêu nhau đơn giản, bọn mình bên nhau cũng khá bình yên. Anh quan tâm và chiều chuộng mình, mình thương anh nên chẳng bao giờ đòi hỏi hay bắt người yêu phải thế này thế nọ. Chúng mình yêu nhau cả 2 vẫn đi làm thêm, vẫn đạt học bổng. Những niềm vui cùng chia sẻ khi được lĩnh tháng lương đầu tiên, những món quà kỷ niêm nhỏ bé nhưng đáng yêu. Chia sẻ cả những khó khăn, chuyện gia đình rồi công việc.

    Với mình những ký ức đó là những ký ức thật đẹp thời thanh xuân, có lẽ sau này những mối tình khác cũng chẳng thể có lại được những ký ức thanh xuân như thế.

    Anh ra trường và đi làm trước mình khoảng 1 năm. Có lẽ cái mốc là mọi người nói nó đáng sợ thì chúng mình đều không vươt qua được. Anh ra trường làm chỗ người quen, mức lương tạm ổn, suy nghĩ, cách sống của anh cũng có sự thay đổi. Mình vẫn động viên anh nỗ lực, cố gắng, mình không trách anh vì không có thời gian cho mình như trước. Cả tuần mới gặp nhau 1 lần, dù sống gần nhau, mình cũng thông cảm rằng anh bận công việc nên không trách gì cả, và tin anh tuyệt đối.

    Môt hôm bọn mình gặp nhau đi xem phim xong, anh đèo mình về nhà. Chẳng hiểu ma xui thế nào mình lại vào FB của anh (Mình biết mật khẩu nhưng chẳng mấy khi vào). Phát hiện ra 1 bí mật thật kinh khủng: Anh đang hen hò với 1 cô gái khác. Người này do gia đình giới thiệu, 2 bên cùng vun vén, gia đình cô ý có điều kiện và có chung cư ở Hà Nội cho cô ý rồi (chung cư ngoại thành). Mình có mò vào đọc tin nhắn hóa ra họ hẹn hò nhau được 2 tháng rồi, đi chơi với nhau tuần 2-3 lần, hẹn hò những điểm anh từng đưa mình đi, những bó hoa to dành tặng cô ý mỗi lần gặp mặt... Còn cả tin nhắn mẹ anh hỏi tình hình 2 đứa thế nào rồi,...

    Ôi! chân tay mình bủn rủn, không tin là sự thật vì mình quá tin tưởng anh (bên ngoài nhìn rất hiền, không hay nói, không lãng mạn, không biết cách nói chuyện với con gái...). Mình nhắn tin cho anh để hỏi sự thật. Anh công nhận và nói chia tay mình.

    Cảm giác thất tình thật đáng sợ, mình nằm cả đêm đó và ngày hôm sau khóc như 1 con điên. Mình hẹn anh buổi tối găp nói chuyên rõ ràng. Anh đến đón mình, thực sự mình quá yêu nên níu kéo anh ý. Anh đèo mình xe máy mình có tựa vào vai anh, anh chủ động tránh ra để mình k tựa, lúc nói chuyện mình cũng níu kéo và khóc. Anh không thèm nhìn mình, và cũng chẳng an ủi 1 câu.

    Anh nói em đi làm đi rồi em sẽ thấy, 2 đứa mình lấy nhau thật sự rất khó khăn (ý ko mua nổi cái nhà...). Mình nói chúng mình còn chưa bắt đầu, chưa nỗ lực sao anh đã không tin vào tương lai rồi. Mình còn nói anh không thích em ở điểm gì em sẽ sửa, em sẽ cố gắng nỗ lực cho tương lai, có công việc tốt,... Rồi anh đáp lại chỉ coi mình là EM GÁI (4 năm coi mình là em gái?).

    Sau cuộc gặp đó mình quyết tâm chia tay, mình về quê nghỉ ngơi 2 tuần, sau đó lên Hà Nội xin việc. Thật sự lúc ý rất khó khăn, cô đơn, tuyệt vọng, chênh vênh. Thất tình, Thất nghiệp... có những lúc bật khóc khi phi xe máy trên đường, sợ đi qua những nơi mình từng hẹn hò, sợ thời gian rảnh rồi lại nhớ anh...

    Tôi đi làm, vùi đầu vào công việc, đi phượt, hẹn hò những cuôc vui bạn bè... Khoảng 1 năm sau tôi thấy vết thương lòng lắng xuống. Tôi lấy lai cuộc sống vui vẻ và sống cuộc sống làm chủ bản thân mình, tự do, bay bổng, nỗ lực phấn đấu. Làm việc điên cuồng nhưng cũng chơi điên cuồng. Sau chia tay mình thấy mình mạnh mẽ và trưởng thành hơn, bớt tin tưởng vào đàn ông hơn.

    1 năm sau đó anh cũng nhanh chóng yêu và cưới cô ta làm vợ. Bọn mình không bao giờ gặp lại hay nói chuyện với nhau, như người dưng chưa từng quen luôn. Mình cảm thấy anh sống khá lạnh và bạc tình.

    Còn về mình, mình cũng qua 1-2 mối tình chớp nhoáng nhưng không quá đặt nặng như tình đầu. Thích rồi yêu, hợp thì đi tiếp không thì buông. Chính vì mình không quá kỳ vọng nên không quá đau khổ. Mình thích bản thân của hiện tại hơn bản thân của ngày xưa yêu anh. Tự do, làm chủ cuôc sống, có đích đến, sống có ý nghĩa hơn. Nỗi hận bị lừa dối trong lòng mình cũng nguôi ngoai, mình suy nghĩ mọi thứ đơn giản hơn.

    Nói thật trước kia anh cứ nghĩ mua đươc cái chung cư Hà Nội là to tát, anh nghĩ rằng 2 đứa ở quê đi làm mua được nhà rất khó. Từng ấy năm ra trường mình chẳng thấy gì là quá khó nếu ta muốn và quyết tâm. Tự mình cũng có thể mua được nhà cho mình ( tất nhiên cũng phải vay chút ít). Nên chưa trải qua, chưa trải nghiệm thì đừng từ bỏ vì nghĩ khó khăn nhé các bạn!"

    create

    Bảo An / tin nhanh online